Hôm đó, ta không nhớ rõ mình đã bị đánh bao nhiêu gậy. Cơ thể đau tới mức tê liệt. Nước mắt rơi xuống, nóng hổi rồi lạnh băng.
Chỉ có Thiên Lục kéo tay áo phu nhân xin tha cho ta nhưng không ai để ý. Ta chỉ nghe thấy giọng nói phẫn nộ của phu nhân vang lên từng câu, từngcâu bên tai. Bà ta nói: “Ngươi hư hỏng hệt mẹ ngươi, nứt mắt ra đã biếtdùng sắc đẹp dụ dỗ người khác! Lại còn chuyên trộm đồ, hôm nay bản phunhân nói cho ngươi biết, thứ không phải của mình thì đừng có động vào!Nếu còn tái phạm, ta sẽ đánh gãy tay ngươi!”
Từng câu, từng chữcủa bà ta đều sắc như dao. Coi như ta hiểu, bà ta cũng không phải khôngbiết ta bị vu oan, bà ta chỉ không muốn cho ta sự công bằng. Đánh thìđánh, ta chẳng qua chỉ là con gái của tiểu thiếp, huống hồ còn là tiểuthiếp không được sủng ái.
Có điều, khi nghe bà ta nói chuyện trộm đồ của người khác, ta thực sự không nén được bật cười.
Ý bà ta là gì, đương nhiên ta hiểu, nhưng sao bụng dạ bà ta lại hẹp hòi như vậy chứ? Mẹ ta đã trộm của bà ta cái gì?
Cha ư?
Ha ha, đừng kể chuyện cười chứ! Bà ta đã không có được trái tim cha, cũng chẳng có được con người ông ấy!
Ta chẳng qua cũng chỉ là người ngoài mang họ Tang trong Tang phủ mà thôi!
Ta biết, bao nhiêu năm nay, ta ngậm bồ hòn làm ngọt, phu nhân không thểbới lông tìm vết, trong lòng chắc chắn rất khó chịu nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/menh-phuong-hoang/3010054/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.