Trần tiểu thư nghe xong lập tức nổi giận, "Cô nói vậy là có ý gì chứ?Chẳng lẽ cô cho rằng tôi muốn mang theo nó sao?Nếu không có nó, cuộc đời của tôi cũng không phải khổ sở như thế này, nói thật,chính tôi mới là người hy vọng nó bị bọn buôn người bắt đi nhất đấy!"
La Bối và Giang Tư Hàn: "............"
Cô vội vàng nhìn thoáng qua bé trai bên cạnh, thấy trên mặt bé không có cảm xúc gì,điều này làm cô cảm thấy khá kinh ngạc.
Thật ra trẻ con đều tương đối mẫn cảm,nghe mẹ nói như vậy chắc chắn phải rất khổ sở, nhưng bé không có một chút phản ứng gì.Điều này chứng tỏ loại lời nói gây tổn thương như vậy bé đã nghe rất nhiều lần.
Tuy rằng hiện tại nhà La Bối chỉ có hai bà cháu, nhưng thời thơ ấu của La Bối cũng vô cũng hạnh phúc.Sau này cha mẹ cô vì trốn nợ mà không có trách nhiệm, nhưng cô nhớ rõ,ba hay mẹ đều rất yêu cô.Khi bọn họ còn ở nhà đều rất chiều chuộng cô,tuy họ yêu nhất vẫn là bản thân mình.
Bọn họ chạy trốn là do không tự gánh được trách nhiệm,lại thêm nhát gan, cho nên đem mọi chuyện rối rắm ném lại cho bà nội,chuyện này tất nhiên không phải tốt đẹp gì, nhưng trước nay La Bối sẽ không bởi vì chuyện này, mà phủ nhận ba mẹ đối tốt với cô.
Khác với sự tức giận của Trần tiểu thư, La Bối lại rất bình tĩnh, "Trần tiểu thư, tôi cũng tin tưởng cô là mẹ ruột của bé, nhưng hiện tại ở đâu cũng đều có quy định này.Nếu cô không tin có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/menh-phu-quy-troi-sinh/211444/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.