Tất nhiên không phải Chu Kiến Quốc không mua nổi mà anh thật sự không ăn được những thứ ngọt như vậy.Có một lần anh cũng ăn kem ốc quế với đồng nghiệp khác,vừa ăn một miếng anh đã cảm thấy không thích,về sau sẽ không bao giờ ăn nữa.
Anh đi mua đồ cho chủ thầu nên không thể ở ngoài lâu, vội vàng tạm biệt La Bối rồi chạy về công trường.
La Bối nhìn bóng dáng anh rời đi, không khỏi thở dài: "Chú Chu của em là một người vô cùng chăm chỉ."
Cô chưa thấy người nào nỗ lực làm việc như anh.
Giống như các phẩm chất chăm chỉ, tích cực, tự hạn chế này đã khắc vào trong xương anh vậy,mặc dù anh ở trong hoàn cảnh như vậy, cũng sẽ không lãng phí một giây một phút nào.Có lẽ lãng phí thời gian đối với anh là một việc thực đáng xấu hổ, cho nên anh tận dụng tối đa thời gian để làm việc kiếm tiền.
Phương Cảnh Châu làm sao hiểu được lời này,giờ phút này tất cả tâm tư của bé chỉ đặt trên cây kem ốc quế.
Biết Phương Cảnh Châu phải về quê,vốn dĩ Trần Lan vô cùng chán ghét bé thì mấy ngày hôm nay nhìn bé cũng thuận mắt hơn rất nhiều, ít nhất không cố ý tìm bé phiền toái, thậm chí còn đưa cho thím Trần 2000 tệ xem như tiền phí sinh hoạt của Phương Cảnh Châu.
Trần Lan cũng không thiếu tiền,lúc trước cha ruột của Phương Cảnh Châu đưa cho cô ta một số tiền lớn.Tuy cô ta tiêu xài hoang phí nhưng những năm gần đây cũng không thiếu đàn ông, vẫn luôn không đi làm, nhưng cũng vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/menh-phu-quy-troi-sinh/1201243/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.