Tôi đã không ngủtrong hơn ba mươi sáu giờ qua, ngoại trừ một giấc ngủ rất ngắn vào tốithứ năm, khi Patch gặp tôi trong giấc mơ của tôi.
Thức đêm khôngphải việc khó khăn gì lắm; mỗi khi cảm thấy mắt mình díp lại, vụ nổ lạilóe lên trong tâm trí tôi, khiến tôi bật dậy. Không ngủ được, tôi dànhcả đêm để nghĩ về Patch.
Khi Rixon bảo tôi rằng Patch là Bàn TayĐen, cậu ta đã gieo vào đầu óc tôi một nỗi nghi ngờ, nhưng nó vẫn chưachế ngự tôi hoàn toàn. Vẫn còn một phần trong tôi muốn khóc lóc và lắcđầu nguầy nguậy trước cái ý nghĩ rằng có thể Patch đã giết bố tôi. Tôicắn chặt môi, tập trung vào nỗi đau hơn là nhớ lại tất cả những lần ngón tay anh mơn man miệng tôi, hay hôn vành tai tôi. Tôi không thể nghĩ vềnhững điều đó.
Lúc bảy giờ, tôi vẫn chưa thèm ra khỏi giường đểđến trường. Tôi đã để lại một loạt tin nhắn thoại cho thám tử Basso vàobuổi sáng, buổi chiều và cả buổi tối, mỗi tiếng lại gọi một lần, nhưngông không trả lời cuộc nào cả. Tôi tự nhủ mình đang gọi để kiểm tra tình hình của Scott, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cho rằng tôi chỉ muốnbiết cảnh sát đang ở gần. Dù tôi không thích thám tử Basso cho lắm, tôivẫn cảm thấy an toàn hơn một chút khi tin rằng ông chỉ cách tôi một cúđiện thoại. Bởi vì một phần nhỏ trong tôi đang bắt đầu tin rằng có lẽ sự việc tối qua không chỉ là để hủy bằng chứng.
Nhỡ có ai đó cố gắng giết tôi thì sao?
Tối qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475477/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.