Khi đã quay trở lạiđịa phận Coldwater, tôi lái chiếc Mustang qua thị trấn và chọn phố Beech để đến đường Deacon. Mưa vẫn rơi lất phất. Con đường hẹp và ngoằnngoèo, những cây thường xanh đua nhau leo lên mép vỉa hè. Ở khúc rẽ tiếp theo, Scott chỉ vào một tòa chung cư theo phong cách mũi Cod với nhữngban công nhỏ xíu và những tấm ván lợp màu xám. Có một sân tennis bị bỏphế trên bãi cỏ nhỏ trước nhà. Toàn bộ nơi này trông như cần được sơnlại.
Tôi lách chiếc Mustang vào một chỗ đỗ xe.
”Cảm ơn vì đã đưa mình về,“ Scott nói, quàng tay lên lưng ghế của tôi. Đôi mắt cậu ta đờ đẫn, khóe miệng nhếch lên.
”Cậu có thể tự mình vào nhà không?” Tôi hỏi.
”Mình không muốn vào,“ cậu ta líu nhíu. “Thảm trải khai mù còn trần phòng tắm bám đầy rêu mốc. Mình muốn ở ngoài này với cậu.”
Bởi vì cậu đang say thôi. “Mình phải về nhà. Muộn rồi, và hôm nay mình vẫnchưa gọi cho mẹ mình. Bà sẽ lo lắng nếu mình không gọi điện báo cáo tình hình của mình cho bà sớm.” Tôi vươn qua người cậu ta và đẩy cánh cửabên ghế cạnh ghế lái.
Khi tôi làm thế, cậu ta quấn một lọn tóc của tôi quanh ngón tay.
”Dễ thương quá.”
Tôi gỡ tóc ra. “Bình thường cậu sẽ không nói thế. Cậu say rồi.”
Cậu ta nhoẻn miệng cười. “Chỉ hơi hơi thôi.”
”Ngày mai cậu sẽ chẳng nhớ gì về chuyện này đâu.”
”Mình nghĩ lúc ở bãi biển chúng ta đã có một khoảnh khắc thân mật.”
”Đúng vậy. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475466/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.