Sáng hôm sau, tôi lêmình ra khỏi giường, sau một hồi loay hoay trong phòng tắm để bôi kemche khuyết điểm bên dưới mắt và xịt keo lên tóc, tôi thong thả vào bếpvà thấy mẹ tôi đã ngồi ở bàn. Bà đang cầm một ca trà thảo mộc bằng cảhai tay, và tóc bà rối bù như vừa mới ngủ dậy, nếu không muốn nói làtrông bà như một con nhím. Nhìn tôi qua cái ca, bà mỉm cười.
“Chào con.”
Tôi ngồi xuống đối diện với bà và đổ bột ngũ cốc vào một cái bát. Mẹ tôi đã để sẵn dâu tây và một bình sữa nhỏ trên bàn, và tôi cho cả hai thứ đóvào bát ngũ cốc. Tôi luôn cố gắng quan tâm đến việc ăn uống của mình,nhưng sẽ dễ dàng hơn nhiều mỗi khi mẹ tôi ở nhà, đảm bảo rằng các món ăn của tôi không chỉ là những món tôi có thể ăn ngay trong mười giây.
“Con ngủ ngon chứ?” Bà hỏi.
Tôi gật đầu, sau khi xúc một thìa ngũ cốc vào miệng.
“Tối qua mẹ quên chưa hỏi con,” mẹ nói. “Cuối cùng thì con có đưa Scott đi chơi quanh thị trấn không?”
“Con đã hủy hẹn với cậu ta.” Có lẽ tốt nhất tôi chỉ nên kể đến thế. Tôikhông biết mẹ sẽ phản ứng thế nào nếu bà phát hiện ra tôi đã theo dõicậu ta đến tận bến tàu rồi sau đó dành cả buổi tối bên cậu ta ở một tiệm bi-a tại Springvale.
Mẹ chun mũi. “Có phải... mùi khói không nhỉ?”
Ôi, chết tiệt.
“Sáng nay con thắp nến trong phòng mà mẹ,” tôi nói, hối hận vì chưa kịp tắm.Tôi chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475451/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.