Giấc mơ của tôi diễn ra với ba màu: đen, trắng và xám nhạt.
Đó là một đêm lạnh lẽo. Tôi đứng với đôi chân trần trên con đường bẩnthỉu, bùn và mưa nhanh chóng lấp đầy những ổ gà lỗ chỗ trên mặt đường.Đây đó nhú lên vài nhánh cỏ, đá sỏi nằm lăn lóc. Bóng tối nuốt chửng cảmiền quê, chỉ còn lại duy nhất một điểm sáng: Cách con đường vài trămthước là một quán rượu xây bằng đá và gỗ. Ánh nến lập lòe bên các khungcửa sổ, tôi đang định đi thẳng đến đó để trú chân thì nghe thấy tiếngchuông kêu lanh lảnh phía xa xa.
Khi tiếng chuông vang lên tohơn, tôi đứng tránh sang một bên với khoảng cách an toàn. Một cỗ xe ngựa ầm ầm hiện ra từ trong bóng tối và dừng lại ở chỗ tôi vừa đứng. Ngaykhi cỗ xe dừng lại, người đánh xe nhảy xuống, bùn bắn lên quá nửa đôiủng dài của ông ta. Ông ta mở cửa và lùi lại.
Một dáng hình tốisẫm bước ra. Ông ta khoác một cái áo choàng không tay, phấp phới tronggió, nhưng cái mũ trùm đầu lại được đội sùm sụp che hết khuôn mặt.
“Chờ ở đây,” ông ta bảo người đánh xe.
“Thưa ông, mưa to quá...”
Người đàn ông mặc áo choàng không tay hất đầu về phía quán rượu. “Tôi có công chuyện cần làm. Tôi sẽ không đi lâu đâu. Hãy để lũ ngựa sẵn sàng.”
Người đánh xe nhìn về phía quán rượu. “Nhưng thưa ông... trong đó toàn bọnđầu trộm đuôi cướp và lũ ma cà bông. Và tối nay tôi có cảm giác rất bấtan.” Ông ta xoa mạnh lên hai cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475444/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.