Patch đang đứng sautôi, bàn tay đặt trên hông tôi, cơ thể anh hoàn toàn thả lỏng. Anh caomột mét tám năm và có vóc dáng săn chắc, khỏe mạnh đến mức ngay cả chiếc quần jean rộng thùng thình và chiếc áo phông cũng không che giấu nổi.Mái tóc anh đen thẫm như màn đêm, đôi mắt cũng đen thăm thẳm. Nụ cườiquyến rũ nơi anh gợi nhắc đến những rắc rối, nhưng tôi đã quyết địnhrằng không phải rắc rối nào cũng là không tốt.
Trên đầu chúngtôi, pháo hoa bung nở trên bầu trời đêm, vẩy từng luồng sắc màu xuốngĐại Tây Dương. Đám đông liên tục thốt lên những tiếng “ồ” “à”.
Đãcuối tháng Sáu, bang Maine đang bước vào hè, chào mừng sự khởi đầu củahai tháng đầy ánh nắng mặt trời, cát, và khách du lịch với những túitiền nặng trịch. Tôi đã đăng ký một khóa học hè – môn Hóa học – và chủđịnh để Patch độc chiếm phần thời gian rảnh rỗi còn lại của tôi.
Sở cứu hỏa đang tổ chức bắn pháo hoa trên một bến tàu cách bãi biển chỗchúng tôi đứng chưa đến hai trăm thước, và tôi cảm thấy mỗi cú bắn nhưlàm rung chuyển cả đám cát dưới chân tôi. Những con sóng thi nhau xô vào bãi biển dưới chân đồi, và tiếng nhạc hội hè ngân vang vui vẻ. Mùi kẹobông, bỏng ngô và thịt nướng thơm lừng trong không khí, khiến bụng tôikêu réo nhắc rằng tôi chưa ăn gì từ bữa trưa.
“Em sẽ ăn một cái hamburger pho mát,” tôi bảo Patch. “Anh muốn ăn gì không?”
“Không em à.”
Tôi mỉm cười. “Sao nào, Patch, cưng đang đùa em đấy à?”
Patch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475437/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.