Editor: hemaniko
Người đáng thương luôn có chỗ đáng giận, tương lai thê thảm của nguyên chủ là do cô ta chính mình làm nên. Có một ông chồng giỏi giang hơn người, cùng với một đứa con trai dễ thương, cô ta vẫn một mực hướng tới người ngoài.
Nghĩ đến đây Tống Kiêu Kiêu không nhịn được mà cười lạnh một chút, cô vô cùng ưu nhã đặt ly cà phê xuống, sau đó vén tóc mai lộn xộn của mình cười nói:
"Trần tiểu thư, không cần lớn tiếng như vậy, sẽ làm con trai của ta hoảng sợ."
Tống Kiêu Kiêu lựa chọn quán cà phê cao cấp một xíu, khách bên trong toàn là tình nhân hoặc sinh viên im lặng học tập. Bình thường là tuyệt đối yên tĩnh, có ít người như Trần La Nghiên lớn tiếng ồn ào như vậy.
Cho nên lúc mà Trần La Nghiên nói chuyện, không ít người đang chú ý tình cảnh bên này.
Nhìn thấy bốn phía không ít người nhìn qua đây, Trần La Nghiên chỉ có thể trừng mắt nhìn Tống Kiêu Kiêu, sau đó nổi giận quay người rời đi.
Lúc cô ta rời đi. Vốn nghĩ Tống Kiêu Kiêu sẽ đứng lên đuổi theo cô ta giải thích. Trước kia chỉ cần cô ta nổi giận một chút, Tống Kiêu Kiêu liền tạm thời nhân nhượng vì lợi ích mà xin lỗi cô ta, qua vài ngày nói không chừng cho cô ta không ít trang sức cùng quần áo.
Nhưng cô ta đã đi ra ngoài cửa hàng, Tống Kiêu Kiêu vẫn không có bất kỳ hành động nào cả.
Trần La Nghiên nhịn không được mắng ở trong lòng: Tốt, bản lĩnh hai ngày nay tăng lên không ít, dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cua-nam-chinh-nguoc-van/231814/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.