Editor: hemaniko
Biểu tình của Trần Hàm Tinh có chút cứng đờ, trong đôi mắt hiện lên sự khó hiểu, nhưng cũng rất nhanh hắn đã khôi phục sự hoà nhã lúc trước của mình.
Hắn cúi đầu nhìn nhìn đứa bé bên cạnh mình, sau đó cười nói:
"Thằng bé là con trai của chị họ, tuổi không lớn hơn so với An An lắm, về sau hai đứa nhỏ cũng có thể quan tâm nhau."
Vừa nói Trần Hàm Tinh đẩy đẩy cháu trai nhỏ, ý bảo thằng bé đi tới làm quen với An An.
Tuổi của đứa bé đó xấp xỉ An An, nhưng lại cao hơn An An cả một cái đầu.
Bé ngửa cổ lộ ra nụ cười rạng rỡ, sau đó chỉ vào chính mình giới thiệu: " Anh tên tiểu Nặc, nếu không em cũng xuống phía dưới chơi cùng anh đi, anh thấy bên kia có rất nhiều bạn nhỏ."
Bởi vì tuổi tương đối nhỏ, thời điểm tiểu Nặc nói chuyện đã nôn nóng muốn đi. Chờ đến lúc bé vất vả nói xong, đã vươn tay vẻ mặt muốn kéo An An đi cùng mình.
Tuy An An tuổi còn nhỏ, nhưng bé vô cùng nhạy cảm, không biết vì sao mà bé vô cùng không thích người tên tiểu Nặc này.
Nhưng đối với lời mời nhiệt tình của người khác, bé lại ngại ngùng cự tuyệt.
An An do dự một chút muốn đi xuống, nhưng Tống Kiêu Kiêu lại không buông bé ra. Bé ngơ ngác nhìn mẹ mình, liền nghe được lời của mẹ.
"Ba con chút nữa sẽ trở lại, nếu con chạy loạn một lát chúng ta sẽ không thể tìm thấy con"
Vốn dĩ An An cũng không muốn chơi cùng tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cua-nam-chinh-nguoc-van/1017175/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.