Editor: duong lieu
Hạ Thần Hi nói, "Tiêu Tề, buông tay đi, bây giờ buông tay, chúng ta trên mặt đều tốt, hà tất khiến cho mọi người đều không thể vãn hồi, lần này tôi cùng anh đi nhìn tinh quang, Đường Bạch Dạ biết, anh ấy cũng không phản đối, anh không ngờ đi?"
"Anh ấy cũng có thể rộng lượng lớn như thế, anh vì sao không thể, hà tất khó làm mọi người."
"Tôi chỉ nghĩ khuyên anh, mổ, quý trọng cơ hội sống sót anh, không muốn sẽ đem thời gian lãng phí ở trên người tôi, thực sự không đáng."
...
Tiêu Tề ánh mắt tối nghĩa, lẳng lặng nhìn bọn họ, tay Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ, vẫn nắm cùng một chỗ, không xa rời nhau, Tiêu Tề nghĩ đến vừa ở trong sa mạc, Đường Bạch Dạ đối với Hạ Thần Hi đích thực tâm.
Nếu không phải thật tâm, anh ta cũng sẽ không liều mạng như thế.
Anh ta nguyện ý trả giá mạng của mình.
Tâm anh ta yêu Thần Hi, anh cũng không thể phủ nhận.
Rất chân thành, thậm chí nguyện ý một mình mạo hiểm, chỉ vì Hạ Thần Hi, Tiêu Tề trong lòng khó chịu, lại có một chút vui mừng, chính mình che chở nhiều năm như vậy, lỡ nhiều năm như vậy, cô cuối cùng cũng có quy túc.
Nam nhân kia nếu như chân thành yêu cô, anh có phải thật vậy có thể yên tâm hay không.
Hắc quả phụ cực kỳ tức giận.
Tiêu Tề như vậy cừu hận Đường Bạch Dạ, vì sao không đồng nhất bắn chết anh ta, xong hết mọi chuyện, hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-17-tuoi-con-trai-thien-tai-cha-phuc-hac/3212922/chuong-980.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.