Editor:..
Beta: thanh huyền
Trước biệt thự, hoa tươi rực rỡ.
Theo đỉnh núi có thể nhìn thấy thành thị, nhà cao tầng, to lớn hoa lệ.
Hạ Thần Hi cũng không biết thì ra chính mình vẫn thường qua đây, ngồi nhìn thành phố hoa lệ trong lòng một phen cảm nhận .
“Anh cùng Lâm lão tiên sinh tình cảm rất tốt a ."
Đường Bạch Dạ nhìn như ưu nhã thân sĩ, thực chất lãnh lệ cao ngạo, có thể cùng anh quan hệ tốt chắc chắn anh có nhìn qua.
Anh kéo Hạ Thần Hi ngồi lên một tảng đá sạch, ánh mắt nhìn về phía thành phố, đem một chút chuyện cũnói ra , vẻ mặt phức tạp đến cực điểm, "Lâm bá bá cùng ba anh là bạn cũ, năm đó anh bị bađưa đến nước ngoài, không người hỏi thăm. Lâm bá bá vừa lúc đi công tác đến New York, anh đang là con hổ nhỏ mới ra đời, đang tham gia một bang phái người Hoa ởNew York , có một lần cùng một bang phái khác dùng vũ khí đánh nhau, anh bị người chém một đao, thiếu chút nữa mất mạng, là bác Lâm đã cứu anh."
"Ông ấy khuyên anh, không nên tiếp tục tham gia đánh nhau giữa các bang phái, ông già đã cho làanh đắm mình trong trụy lạc nên Đường đại thiếu gia danh hiệu cũng không cho anh."
"Anh năm đó mới mười hai tuổi, chỉ là mộtđứa nhỏ, bị cha đối xử như vậy, cóchút không cam lòng, hận đời, móng vuốt lại sắc, căn bản không quan tâm, đâm ông ấymột dao, cướp tất cả tiền trên người ông ấy chạy."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-17-tuoi-con-trai-thien-tai-cha-phuc-hac/3212332/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.