“Túc chủ, ngươi không phải nô lệ của hệ thống, ngươi là túc chủ.” Hệ thống muốn hỏng rồi.
“Vậy ta phải làm sao để thích ứng với nơi này?” Cảnh Như Họa quyết định trở về, nơi này không phải nơi tốt.
“Túc chủ có thể đến trường học để thích ứng nơi này, cùng có thể học được nhiều tri thức để hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa nhiệm vụ lần này là văn ở trường học.” Hệ thống cho ý kiến.
“Nhiệm vụ có quy định thời gian sao?” Cảnh Như Họa quyết định khoan hãy làm nhiệm vụ, đầu tiên nên đi học trước, vì bất kể ở thời đại nào, không gian nào thì kiến thức vẫn luôn cần thiết.
“Kì hạn là khi sinh mệnh ở thế giới này của túc chủ kết thúc” Hệ thống kiên nhẫn trả lời. Dù sao đây cũng là người cổ hủ trong những người cổ hủ, không có kiên nhẫn sao có thể cùng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ được.
Nghe hệ thống giải thích, Cảnh Như Họa biết thời gian vẫn còn rất nhiều. Nàng chưa bao giờ thiếu kiên nhẫn, nếu không cũng sẽ không đưa nữ tử thanh lâu mà cháu trai thích đi thôn quê một năm rồi mới cho cưới. Không kiên nhẫn, nàng đã trực tiếp giết rồi.
Nếu như giết nữ tử kia, cháu trai vốn không thân thiết với mình sẽ càng xa cách hơn, đây là điều Cảnh Như Họa không muốn. Vì một nữ tử thanh lâu liệu có đáng không? Nữ tử quan trọng nhất là dung mạo, không có dung mạo đẹp, nam nhân sẽ không để ý ngươi, khí chất đúng là quan trọng, nhưng đánh giá một người trước hết là nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-phan-phai-chuyen-nghiep-ho/93917/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.