“Ta đã già, giúp ngươi làm việc thế nào?” Nói hồi lâu, lão phu nhân vẫn biết mình phải giúp quái vật này làm việc mới có thể có tự do.
“Túc chủ lần này thí luyện rất tốt, đợi sinh mệnh kết thúc sẽ chọn lấy nhiệm vụ”
“Thí luyện?” Đối với lời nói của quái vật, nàng nghe câu hiểu câu không.
“Là như vầy, ta là hệ thống nhân vật phải diện, nói cách khác, về sau nhiệm vụ của ngươi đều là đóng vai nhân vật phản diện, cũng chính là người xấu, mà ngươi nhận nhiệm vụ trong tiểu thuyết, truyền hình, điện ảnh hay kịch đều có thể” Thanh âm lạnh như băng nói.
“Tiểu thuyết truyền hình điện ảnh kịch là cái gì?” Để nàng làm người xấu nàng cũng phải rõ ràng.
“Chính là tương đương với kịch nam cùng tạp thư của các ngươi.” Hệ thống mệt mỏi.
“Hoang đường, vậy mà để chủ mẫu Cảnh phủ đi làm con hát.” Lão phu nhân khó thở.
“Được rồi, xem ra nhiệm vụ thứ nhất sẽ là thanh xuân vườn trường hiện đại.” Cảm nhận được tất cả ý nghĩ của túc chủ, hệ thống có chút bất lực, phải đưa nàng đi hiện đại học hỏi thật tốt, nếu không nhiệm vụ đằng sau làm sao hoàn thành. Thanh xuân vườn trường là nhiệm vụ đơn giản nhất, cũng có thể học tập một chút tri thức giúp túc chủ trưởng thành.
“Ta không đi, ta muốn đầu thai.” Mặc dù đời này mình sống không sung sướng, nhưng nàng vẫn không muốn cùng quái vật làm bạn.
“Túc chủ nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cho dù đầu thai ở đâu đều cùng hệ thống khóa lại.” Âm thanh băng lãnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-phan-phai-chuyen-nghiep-ho/93914/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.