“Vâng”
Đợi tất cả bọn hạ nhân lui ra, lão phu nhân mới mở miệng nói:
“Trần quản sự, ngươi hẳn phải biết vì sao ta gọi ngươi đến” Âm thanh nói ra có chút lạnh lùng, hai mắt phu nhân khẽ nheo lại.
“Vâng, lão phu nhân.” Người kia cung kính gật đầu
“ Ngươi đem cô nương kia về một vùng nông thôn, một năm sau đưa lại đây, muốn làm thiếu phu nhân Cảnh phủ, không làm chút việc sao được.” Lão phu nhân yếu ớt nói, người phía dưới rùng mình một cái.
“Lui ra đi, nhớ đến phòng thu chi lĩnh năm mươi lượng bạc.” Đối với hạ nhân làm việc cho mình, nàng không bao giờ keo kiệt.
“Vâng, tạ lão phu nhân.” Người phía dưới cung kính lui ra.
“Lão phu nhân, thiếu gia muốn gặp ngài.” Tiếng hạ nhân dồn dập ở ngoài cửa vang lên, chắc hẳn bên ngoài đang rất hỗn loạn. Sắc mặt lão phu nhân trầm xuống.
“Dẫn hắn tới đây.” Nửa ngày sau lão phu nhân mới đáp, giọng nói mang theo hàn ý dày đặc.
“Vâng” hạ nhân ngoài cửa bị cỗ hàn ý kia dọa run lẩy bẩy.
“Tổ mẫu, tôn nhi cầu người, thành toàn ta cùng Liên nhi đi.” Nam tử vừa tiến vào liền quỳ xuống cầu khẩn nói.
“Được, Hiên Nhi, một năm sau tổ mẫu cho ngươi cưới nàng vào cửa.” Thanh âm bình tĩnh không gợn sóng vang lên.
Nam tử dừng lại, hắn không nghĩ tới tổ mẫu luôn luôn quy củ thế mà đồng ý.
“Tổ mẫu, vì sao muốn năm sau?” Nam tử bị ánh mắt của lão phu nhân dọa, đành nuốn xuống nửa câu sau.
“Ngươi nghĩ thiếu phu nhân Cảnh phủ ai cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-phan-phai-chuyen-nghiep-ho/93912/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.