Editor: Bạch Diệp Thảo
Bệnh lười của mị tái phát rồi hiuhiu, không muốn gõ chữ nữa (〒﹏〒)
****
Mạnh Chấn Thiên chuyên đánh về phía cổ tay áo của Triệu Du Mị, lúc này, phòng ngự của Triệu Du Mị bị phá, một nhẫn trữ vật rơi xuống.
Mấy người thấy cái nhẫn trữ vật thì đều đỏ mắt.
Họ tranh đoạt rất kịch liệt, Triệu Phương Hải vừa rồi còn cảm thấy muội muội mình bị hãm hại, thấy chiếc nhẫn kia thì kinh ngạc, chỉ cảm thấy lần này muội muội đã hành động lỗ mãng.
Nhưng mà, chuyện đã thành như thế này, chỉ còn cách tranh đoạt.
Mạnh Chấn Thiên nói với mấy người khác, "Chúng ta cùng đối phó huynh muội bọn họ rồi chia đều, thấy thế nào?"
"Được." Mấy người khác nghe vậy đều tỏ vẻ đồng ý.
Rốt cuộc bọn họ ai cũng không thể đảm bảo toàn thân mà lui, mà cơ hội của huynh muội Triệu gia kia cao hơn họ nhiều.
Huynh muội Triệu gia nghe năm người đối thoại, sắc mặt trở nên khó coi.
Triệu Phương Hải nói: "Chúng ta tạm thời dừng tay, đồ vật trong nhẫn trữ vật chia đều."
Mạnh Chấn Thiên hừ lạnh một tiếng, "Giờ mới nói có phải muộn rồi không?"
Quỷ Lão Nhị cười ha ha: "Triệu lão đệ, không phải chúng ta muốn hạ sát thủ, mà là các ngươi không tuân thủ trước, chẳng trách được chúng ta."
"Đừng vô nghĩa với huynh muội bọn họ. Giết họ đi, còn lại chúng ta chia đều."
Sắc mặt huynh muội Triệu gia rất khó coi, "Hừ, muốn giết chúng ta, các người cũng phải trả giá đắt."
Triệu Du Mị hiện giờ hận Bắc Vũ Đường nhất, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi-dung-treu-choc-lung-tung/964547/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.