Editor: Bạch Diệp Thảo
Hughes không nhụt chí, không ngừng cố gắng, "Vợ ơi, anh đảm bảo, anh tuyệt đối không động vào em. Để chồng cởi cho em nhé."
"Không cần." Bắc Vũ Đường không mắc lừa đâu.
Có câu, tin lời đàn ông nói trên giường, có mà heo mẹ biết leo cây.
Đối với điểm này, đêm qua cô đã trải nghiệm rồi.
Lúc này mới bao lâu chứ, cô không quên cô bị cầm thú này tra tấn đến cẳng chân vẫn còn run nhanh như vậy đâu!
"Anh thề với trời, anh tuyệt đối không chạm vào em một chút." Hughes thề son sắt.
Bắc Vũ Đường không dao động, mặc anh nằm ba hoa chích choè.
"Nếu anh động vào em một chút, tuỳ em xử trí. Vợ à, em nghẹn mình như vậy không tốt cho cơ thể đâu, chồng đau lòng lắm. Lỡ có bảo bảo rồi, cũng không tốt cho bảo bảo đâu." Khuôn mặt tuấn mỹ đầy thương tiếc, đôi mắt đen như mực lo lắng nhìn cô. (Diễn tinh!)
Bắc Vũ Đường kinh ngạc nhìn người đàn ông đang lảm nhảm.
Cái gì mà bảo bảo, nghĩ xa quá!
Nếu bỏ câu sau, chỉ nhìn anh thôi thì còn có chút đáng tin. Nhưng Bắc Vũ Đường vẫn hoàn toàn không dao động.
Hughes cũng không nhụt chí, không ngừng lải nhải bên tai cô, cuối cùng, Bắc Vũ Đường bị sự kiên trì của anh đả động. Thực ra là cô mềm lòng.
Chăn bị quấn trên người thành công bị Hughes "lột" xuống.
Bắc Vũ Đường không chú ý sâu trong đôi mắt đen như mực của anh có tia sáng vụt qua.
Lúc đầu Bắc Vũ Đường còn phòng bị đồ háo sắc này có ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi-dung-treu-choc-lung-tung/964538/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.