Âm Cẩn rũ mắt nhìn viên châu màu xanh lá đang phát ra thứ ánh sáng dị thường, khẽ cười một tiếng: “Quả nhiên là không chịu ngoan ngoãn ở yên mà.”
Hắn ta đưa tay lên trên viên châu, một thứ ánh sáng màu đen u ám từ tay hắn lập tức hiện lên bao phủ lấy viên châu.
“Nguy rồi!” Gluttony hét lên một tiếng, sau đó đột nhiên vội vàng nhảy lên ôm lấy cái đầu của Lê Thanh, lông lá trên ngươi xù hết lên, móng vuốt cũng cào ra trên mặt Lê Thanh mấy đường.
“Cái gì nguy?” Ta thấy là chồng ta mới nguy kia kìa!!!
“Bọn chúng vậy mà lại ác độc tới như vậy! Lại có thể dùng tới Ám Quang!” Trên người Gluttony phát ra một loại ánh sáng màu đỏ đến chói mắt, nghiến răng ken két nói.
Nó chỉ là muốn tự do thôi mà khó vậy à!?!
Nhân loại ác độc!
“Ám Quang?”
“Đó là một loại ám thuật cổ, vô cùng tàn độc. Nếu như để kẻ đó thi triển xong lên người của vật chủ thì vật chủ đó rồi sẽ chỉ có thể hoạt động như một cái xác không hồn. Hoàn toàn phục tùng cho Tội Vật!”
“Ác độc tới như vậy?”
“Ngươi có thể lo lắng chút không hả? Bộ dạng bình chân như vại đó là ý gì hả?!?”
“Vậy tôi còn có thể làm gì?” Linh Ưu xòe tay ra, đây vô tội nói.
Cô có lo lắng thì cũng không làm gì được mà!
“Thôi bỏ đi! Ngươi đúng là chỉ có lấy thịt đè người được mà!” Gluttony thở dài một tiếng rồi tiếp tục ấn lên đầu của Lê Thanh.
Khoảng vài phút trôi qua, ánh sáng trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600862/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.