Mặc dù Linh Ưu đúng là có ăn thử thức ăn, thế nhưng cũng chỉ là thử, sau đó thì cô lại cứ ngồi chống cằm nhìn cả thế giới thức ăn trước mắt.
Không biết trôi qua bao lâu, đột nhiên cô lại cảm thấy trong không khí như có một mùi hương đang thôi thúc cô ăn. Chính là để thôi thúc cô ăn, thậm chí cô bắt đầu nghe thấy âm thanh bên tai.
“Ăn đi, mau ăn đi!” Một giọng nói trầm khàn, chầm chậm vang lên bên tai cô.
“Ngươi không thấy thức ăn đang vẫy gọi ngươi sao?”
“Mau ăn đi nào, phục tùng ta đi rồi ta sẽ cho ngươi tất cả.”
“Giàu sang phú quý, tất cả ngươi đều sẽ có được.”
“Đừng chống lại nó! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi chỉ là một kẻ tù, một nô lệ của những món ăn mà thôi.”
“Người vừa mới nói cái gì?” Linh Ưu từ đầu đến cuối vẫn luôn im lặng, lúc này đột nhiên lại lên tiếng hỏi.
“Ngươi là một nô lệ…” Giọng nói kia vừa nghe thấy Linh Ưu lên tiếng trả lời thì liền vui sướng trả lời.
“Này, tôi không biết đồng chí là ai, nhưng mà không có cái gì gọi là nô lệ ở đây cả. Mỗi người sinh ra đều được hưởng các quyền và nghĩa vụ như nhau!”
[...] Tôi thấy là cô thèm ăn tới mức lên cơn thần kinh rồi!
“???” Nàng ta bị đin à???
“Tôi nói sai ở đâu sao? Thời đại nào rồi mà còn xem con người như nô lệ? Quyền con người đâu? Các người thuộc cái chế độ tàn bạo gì vậy?”
[...] Từ chối nói chuyện.
“Ngươi không cảm thấy như vậy là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600859/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.