Hạ Tích Thần nhìn ra ngoài biển khơi xa xôi, run run vuốt ve lá thư ở trên tay.
Hạ Tích Thần không nhớ được bản thân từng nói được hay không, nhưng mà anh nghe nói là lúc khoảng hai tuổi anh có thể nói.
Nghe nói là năm Hạ Tích THần ba tuổi, một lão tài xế trong khi say rượu đã tông thẳng vào anh, sau đó tuy giữ được mạng, nhưng dây thanh quản của anh bị tổn thương nặng nên không thể nói được nữa.
Mặc dù là từ nhỏ Hạ Tích Thần vẫn luôn không nói được, nhưng mà sau này có đôi khi anh vẫn luôn cảm thấy tủi thân và có chút thèm khát được nói, cũng muốn được gọi ba mẹ, gọi anh trai.
Nhưng lại không thể, chỉ có thể biểu đạt qua tấm bảng gõ chữ dành cho người câm.
Cha của Hạ tích tHần - Hạ Chí Khanh - là một chính trị gia, sau này lại trở thành thị trưởng của thành phố, thường ngày vô cùng bận bịu.
Thế nhưng ông ấy và mẹ của anh, cùng Hạ Tích Thần và anh trai vẫn luôn sống một cách hạnh phúc bên nhau.
Cho tới một năm đó, một sự kiện rúng động cả thế giới xảy ra, một viên thiên thạch đâm thẳng vào tinh cầu này.
Lúc đầu thì chỉ là một chuyện hy hữu mà thôi.
Thế nhưng sau đó các nhà khoa học lại bắt đầu tìm được những lợi ích từ thứ đó mang tới.
Mà cha của Hạ Tích Thần cũng bị cuốn vào trong đó.
Ông ấy trở nên điên cuồng làm việc, cố gắng hết sức để giành lấy vị trí đứng đầu khu nghiên cứu của quốc gia.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600844/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.