[Không! Tôi không muốn ăn rau! Tôi không phải bò mà phải ăn rau ăn cỏ suốt như vậy!]
Hệ thống nhìn cô nướng nấm, cực lực phản đối.
“Rau cỏ là thực vật, nấm không phải thực vật.” Linh Ưu liếc nhìn hệ thống một cái.
[...] Đệch!
Hình như là như vậy thật!
Linh Ưu chỉ liếc mắt nhìn hệ thống một cái như vậy rồi lại chuyên tâm nướng nấm.
Hệ thống yên lặng được một lúc thì lại bắt đầu ôm lấy cô mà làm loạn.
Miệng thì liên tục hô to khẩu hiệu: [Từ chối ăn mấy loại cây cỏ đáng ghét và mấy loại sinh vật có cơ thể là mấy loại sợi như vậy!!!]
Linh Ưu vẫn cứ như vậy mà chuyên tâm nướng nấm, hoàn toàn không thèm để ý tới hệ thống.
[...] Không phải bình thường khi mà anh làm đến mức này thì cô đã không chịu được mà đi tìm thịt cho anh rồi à?!?
Hệ thống trợn mắt nhìn ký chủ ngu xuẩn đang bình chân như vại ngó lơ anh, càng nhìn càng khó chịu.
Linh Ưu vốn đang cố gắng không chú ý tới hệ thống, nhưng mà đột nhiên bên cạnh đánh bịch một tiếng, cô tò mò liếc mắt qua thì ánh mắt của cô liền bắt gặp ánh mắt của hệ thống, mà lúc này anh đang nằm dài dưới đất.
Hệ thống vừa thấy cô nhìn anh thì liền nhanh chóng ồn ào hô to khẩu hiệu, lại còn lăn long lốc dưới đất như một đứa trẻ.
[Tôi muốn ăn thịt! Ăn thịt! Ăn thịt! Không muốn ăn rau cỏ hay nấm gì hết!]
Linh Ưu: =.=
Có một câu nói rất tục nhưng không biết có nên nói ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600829/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.