Tần Trăn Trăn nghe được câu cuối cùng của Tô Hòa, con ngươi cô ta chợt co rút một chút, theo bản năng muốn chạy trốn.
Nhưng Tô Hòa căn bản không cho cô ta cơ hội, cô tiến lên giữ cánh tay Tần Trăn Trăn lại, sau đó quay đầu đem bình nước kia đổ xuống.
Nước vừa lấy từ trong tủ lạnh ra, từ đỉnh đầu Tần Trăn Trăn đổ xuống, rót thẳng đến trong cổ cô ta, khiến cô ta thét lên chói tai, cả người đều nổi da gà.
Dội nước suối xong, Tô Hòa liền buông tay Tần Trăn Trăn.
Tô Hòa rút ra một tờ khăn giấy, ung dung lau tay bên cạnh, vừa nói với Tần Trăn Trăn.
"Bây giờ cho cô hai lựa chọn, hoặc là chờ ba tới, chúng ta nói chuyện rõ ràng, hoặc là mau cút đi, quên hết chuyện hôm nay."
Tần Trăn Trăn cả người ướt nhẹp, tóc cô ta cũng ướt đẫm, những giọt nước không ngừng chạy vào trong cổ, cô ta lạnh run cầm cập, răng cũng đang run.
"Tần Dung! Tần Dung!" Tần Trăn Trăn không ngừng kêu tên của Tô Hòa, giống như là bài trừ trong từng kẽ răng, mỗi một tiếng đều hận không thể nhai nát cái tên này.
"Cô không phải nói ba rất nhanh sẽ đến sao? Cô muốn tố cáo tôi cũng không có ý kiến, dù sao tôi có video thu âm làm chứng." Tô Hòa câu môi cười.
Tần Trăn Trăn giờ phút này hết sức oán độc, cô ta hận không thể khiến Tần Dung đi chết đi! Tô Hòa có chứng cứ trong tay, Tần Trăn Trăn vừa mới khiến cho Tần Tranh Vanh nguôi giận, cho phép cô ta quay lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-cong-luoc-ki-chu-nha-ta-rat-nguy-hiem/4094274/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.