Tô Hòa đã sớm nhìn thấu chút tâm tư đó của Lý Uyển Linh, chỉ là cô cũng không thèm ngăn cản.
Tần Tranh Vanh đã hơn năm mươi tuổi, chỉ hi vọng người nhà hòa thuận đoàn viên, cho nên bây giờ hắn mới thường tiếc Tô Hòa như vậy.
Con người tới một độ tuổi nhất định sẽ nhìn lại sai lầm của mình, Tần Tranh Vanh lúc còn trẻ sẽ không có nhiều kiên nhẫn với người thân của mình như vậy.
Tô Hòa có thể lợi dụng điểm này, mẹ con Lý Uyển Linh tự nhiên cũng biết lợi dụng.
Bây giờ Tần Tranh Vanh không thể lập tức thất vọng hoàn toàn với Tần Trăn Trăn, dù sao cũng là máu thịt chí thân, dù con gái có càn quấy đi nữa, ở trong mắt cha mẹ cuối cùng vẫn là con của mình.
Tô Hòa cũng không ngăn cản mẹ con Lý Uyển Linh, nếu muốn quay về, thì cho quay về.
Tô Hòa câu câu môi, thích nhất là loại người biết rõ trong núi có hổ, còn muốn lên núi.
Tinh thần can đảm này thật đáng khâm phục! -
Tô Hòa đoán không sai.
Biết Tần Trăn Trăn ở bên ngoài "không tốt", thái độ Tần Tranh Vanh dần mềm xuống, chỉ là ngại Tô Hòa, hắn cũng không để cho cô ta quay về nhà.
Lần này Tần Trăn Trăn phạm vào vấn đề đạo đức, Tần Tranh Vanh cũng rất tức giận, bằng không theo cách yêu thương của hắn dành cho Tần Trăn Trăn, cũng không bao giờ đánh đuổi cô ta ra khỏi nhà.
Nhưng bây giờ Tô Hòa về nhà, còn trở thành Tổng giám đốc công ty, cuộc sống đã bước vào nề nếp.
Mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-cong-luoc-ki-chu-nha-ta-rat-nguy-hiem/4094266/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.