Editor : Nhan
“Anh Ngưu, anh nghe nhầm rồi, không có ai cả, chỉ là một con chuột chạy qua thôi. Anh chờ một chút nhé, em đuổi chuột đi rồi mở cửa cho anh!” Khúc Yên lớn tiếng trả lời.
“Yên Yên, vậy em nhanh mở cửa đi, anh giúp em đuổi chuột!” Lý Ngưu ở ngoài cửa lo lắng hô.
“Không cần không cần, em tự làm được!” Khúc Yên véo tay Mạc Bắc Đình một cái, đè thấp giọng, “Đốc quân còn không đi?”
Mạc Bắc Đình lại véo eo của cô, nói bên tai cô: “Ai là chuột, hả?”
Khúc Yên cong môi nghịch ngợm cười: “Ai làm thì là người đó.”
“Lời tốt hay xấu gì cũng chỉ để một mình em nói hết.” Mạc Bắc Đình cắn nhẹ trên vành tai xinh xắn của cô xem như trừng phạt.
“Đốc quân là chó sao?” Khúc Yên đưa tay che lỗ tai, hơi buồn bực trừng hắn một cái, “Lần trước cắn cổ tôi, lần này cắn tai tôi, chẳng lẽ tôi dùng để mài răng cho ngài sao?”
Mạc Bắc Đình véo má cô, thay đổi chủ ý: “Đuổi người bên ngoài đi, tôi còn có chuyện nói với em.”
“Nhưng tôi không có chuyện muốn nói với ngài.” Khúc Yên đẩy hắn ra, mặc kệ hắn có đi hay không, tự đi ra cửa phòng.
Cô mới đi về phía trước hai bước, cảm giác đằng sau lưng căng thẳng, cả người đột nhiên bay trên không, chớp mắt liền bị ôm lên trên giường.
Nam nhân cúi người áp xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Em thật sự muốn kết hôn cùng nam nhân từ nông thôn ở ngoài cửa kia?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330983/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.