Editor: Nhan
Một lớp da mỏng bị chà đi, còn một chút da màu nâu che lấp.
Hắn nhẹ nhàng lau, khiếp sợ trong lòng cũng dần tăng lên.
Đây gần như là chuyện không thể nào!
Khúc Yên, Khúc Yên đến từ thôn Khúc gia, làm sao biết tiếng Ý, sao có thể biết y thuật?
Khí chất kiều diễm ưu nhã lúc cô mặc sườn xám, lúc tinh nghịch thản nhiên cười nói, không giống cô gái lớn lên ở nông thôn một chút nào.
“Đốc quân, ngài nhẹ chút.” Khúc Yên nhíu mũi, tinh nghịch nói, “Da mặt tôi cũng sắp bị ngài chà muốn rớt ra rồi, có phải ngài muốn rạch mặt tôi không?”
Mạc Bắc Đình dừng lại, ném băng gạc trong tay ra.
Hắn lùi hai bước, cẩn thận nhìn chằm chằm mặt cô.
Không phải bộ dáng Mạc Yên Yên.
Ngũ quan của cô vẫn là dáng vẻ vốn có của Khúc Yên, nhưng sau khi tháo bỏ lớp dịch dung lại càng thêm xinh đẹp tinh xảo, da trắng nõn, đôi mắt đôi sáng ngời, long lanh đầy sức sống.
Cô nhìn rất đẹp.
Dù cho lúc này có mặc váy vải thô thì vẫn đẹp như cũ.
Nhưng lại không phải dáng vẻ Mạc Yên Yên.
Mạc Bắc Đình nhíu mày lại, vén tóc mái vừa dày vừa nặng cắt ngang trán của cô lên, để lộ cả khuôn mặt nhỏ ra.
“Đừng làm hỏng kiểu tóc của tôi.” Khúc Yên oán trách.
Tay Mạc Bắc Đìn đặt trên trán cô, hạ mắt nhìn cô, khoảng cách rất gần, hít thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng trên người cô.
Hương thơm này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330664/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.