Editor : Nhan
Mạc Thanh Đại thấy cảnh này thì có chút kinh ngạc, chuyện gì xảy ra vậy?
Chị Noãn Noãn còn không cười với cô như vậy.
Sao lại đột nhiên thích một cô gái nhà quê lạ mặt?
“Tôi thật sự rất thích cô nha.” Kỷ Noãn Noãn nắm chặt tay Khúc Yên, cười đến híp mắt lại, “Chúng ta nhất định là đã quen từ kiếp trước, tôi cảm giác cô rất thân thiết, rất quen thuộc. Cô vừa mới nói là ai đang bắt nạt? Có người bắt nạt cô sao? Cô đừng sợ, tôi bảo vệ cô.”
Cô nói xong liền bảo vệ Khúc Yên ở sau lưng.
“Tôi cũng thích cô.” Khúc Yên nhẹ nhàng nói.
Trong tâm cô kỳ thực có chút kinh ngạc.
Nói như vậy, sau khi linh hồn của một người trở về với cơ thể thì sẽ không nhớ đã xảy ra chuyện gì khi còn là linh hồn.
Kỷ Noãn Noãn đúng là không nhớ, nhưng cô ấy như có một loại trực giác đặc biệt thuần khiết, giữ lại cảm giác chân thực nhất với cô, không cần dựa vào dung mạo để phân rõ.
“Vậy chị có thể gọi em là em gái không?” Kỷ Noãn Noãn cười rạng rỡ, “Bọn họ nói chị khờ nhiều năm, đã hai mươi mấy tuổi. Em còn nhỏ, coi như em gái của chị được không?”
“Chị !” Kỷ Hàn Yên gào lớn một tiếng, “Em mới là em gái của chị ! Chị đừng có thấy mèo chó gì cũng nhận thân thích được không?”
“Cô ấy không phải mèo hay chó.” Kỷ Noãn Noãn đứng lên phía trước một bước, che chở Khúc Yên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330660/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.