Editor : Nhan
Khi Khúc Yên tỉnh lại, biết mình đang ở bệnh viện.
Đạn đã được lấy ra, vết thương được gây tê, tạm thời không quá đau.
Cô chưa mở mắt, chỉ nghe thấy bên giường có người đang nói chuyện --
“Bác sĩ, cô ấy không sao chứ?” Đây là giọng Mạc Thanh Đại.
“Tam tiểu thư, ngài yên tâm, đạn không bắn vào chỗ yếu hại, tĩnh dưỡng vài ngày sẽ khỏe thôi.” Giọng nói xa lạ, chắc là bác sĩ.
Mạc Thanh Đại thở phào nhẹ nhõm, cảm khái: “Thật không nghĩ tới một ca nữ lại can đảm như vậy. Nếu không phải cô ấy đạp tôi một cái, giúp tôi tránh đạn, bây giờ nằm trên giường bệnh chính là tôi.”
Cô ta vừa nói xong liền thấy Khúc Yên tỉnh, vội vàng đến trước giường bệnh, quan tâm hỏi, “Cô tỉnh rồi sao? Bây giờ cô cảm thấy thế nào?”
“Không sao.” Khúc Yên chớp chớp mắt, nhìn thái độ của Mạc Thanh Đại, hẳn là không nhận ra cô dịch dung.
“Đa tạ cô đã cứu tôi.” Giọng của Mạc Thanh Đại có chút khó xử, cô ta luôn cảm giác ngượng ngùng khi nói mấy loại lời thế này.
Cô ta ho nhẹ một tiếng mới mở miệng nói, “Cô muốn báo đáp gì, cứ mở miệng.”
Khóe môi Khúc Yên hơi cong lên.
Quả nhiên là anh em ruột, Mạc Bắc Đình cũng từng nói lời tương tự.
Mạc Thanh Đại thấy cô không nói lời nào, cho là cơ thể cô suy yếu, nhân tiện nói: “Việc này không vội, cô cứ yên tâm dưỡng tốt cơ thể, bệnh viện bên này anh tôi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330632/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.