Editor : Nhan
Mạc Thanh Đại cảm thấy cô sẽ không hiểu, quay đầu trừng cô một cái: “Ai sẽ nhớ cô? Nếu cô tạm thời không trở về nhà, mang theo túi đi làm gì?”
Anh của cô ta cũng không phải người quá khắc nghiệt, tuyệt đối sẽ không giải trừ hôn ước xong liền đuổi người đi.
“Tôi đã không phải chị dâu tương lai của cô, làm sao còn có thể ở lại được?” Khúc Yên khẽ thở dài, “Mặc dù đốc quân không đuổi tôi, nhưng tôi cũng không thể mặt dày ngồi ì ở chỗ này. Tôi sẽ ra ngoài tự tìm chỗ ở.”
“Cô nói gì vậy!” Mạc Thanh Đại tức giận nói, “Bây giờ cô đi ra ngoài lưu lạc đầu đường, truyền đi chẳng phải là biến thành Mạc gia chúng tôi bắt nạt người khác?”
Cô ta tiến lên cướp túi đồ trong tay Khúc Yên, “Cô cứ ở lại đi, qua mấy ngày tôi sắp xếp tài xế đưa cô về nhà.”
Khúc Yên né tay cô ta, cúi đầu cười khẽ.
Cô bé này rất dễ bị lừa.
“Cô cười cái gì?” Mạc Thanh Đại liếc thấy cô đang cười trộm.
“A, không có gì.” Khúc Yên ngẩng đầu lên, nghiêm trang nói, “Có chuyện tôi còn chưa nói cho cô, sau khi nghe có thể cô sẽ muốn đánh tôi đấy.”
“Chuyện gì?” Mạc Thanh Đại nghi ngờ.
“Tôi yêu cầu Lan Viên Công quán, chị Hàn Yên kia chẳng mấy chốc sẽ bị đuổi ra khỏi cửa.” Khúc Yên nói xong lặng lẽ lui về sau một bước.
“Cô, cô --” Mạc Thanh Đại lập tức giận dữ, chỉ về phía cô tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330629/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.