Editor: Nhan
"Khúc tiểu thư, tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô có biết lễ phép là gì không hả?" Mạc Thanh Đại thấy Khúc Yên không lên tiếng, rất không vui, trừng cô một cái.
Một cô gái quê mùa như vậy mà còn muốn gả cho anh của cô!
Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!
"Thanh Đại." Khúc Yên đóng màn hình trong đầu lại, mỉm cười, "Nông thôn chúng tôi không gọi người khác là tiểu thư gì đó, cô gọi tôi Yên Yên là được."
Mạc Thanh Đại xùy một tiếng.
Dế nhũi chính là dế nhũi.
Ai thân quen với cô đâu mà xưng hô như vậy!
Ánh mắt Mạc Thanh Đại khinh miệt đảo qua gương mặt và quần áo Khúc Yên --
Váy vải thô xám xịt, kiểu dáng vừa già lại xấu.
Da ngăm đen, nhìn là biết do phơi gió phơi nắng ở nông thôn.
Cô còn thắt bím tóc kiểu này, kết hợp với mái thật dày cắt ngang trán, không có gì khác biệt với người hầu trong phủ...
"Anh tôi bận chuyện, hôm nay không ở nhà." Mạc Thanh Đại không làm khó mà mở miệng, giúp Mạc Bắc Đình truyền lời, "Chờ anh tôi trở về sẽ nói rõ chuyện hôn ước với cô."
"A." Khúc Yên nhàn nhạt trả lời.
Mạc Thanh Đại liếc mắt nhìn ngọc bội đeo trên cổ Khúc Yên, trong lòng không khỏi khó chịu.
Đây là bảo vật gia truyền của Mạc gia cô, phụ thân trước đây cũng quá hào phóng rồi, vô duyên vô cớ tặng cho người phụ nữ quê mùa.
Khối ngọc bội này hẳn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330621/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.