Editor: Cà Chua
- -----------------------------
Bạc Tư Yến lạnh lùng liếc hắn một cái, lười cùng hắn nói nhảm.
Chỉ là một đứa con cái Phó gia, không xứng để hắn tốn sức giảng giải.
Sắc mặt Phó Đình Xuyên lúc xanh lúc trắng, càng bổ não càng lên cơn giận dữ.
Hắn không dám vô lễ với Bạc Tư Yến, nhấc chân liền xông vào đá văng cửa phòng ngủ!
“Khúc Yên!”
Hắn vừa vào phòng ngủ, chỉ thấy Khúc Yên nằm ở trên giường, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt ngấn nước quyến rũ, một bộ dáng kiều diễm ướt át, lập tức liền ngây dại.
Quả nhiên!
Quả nhiên là như hắn nghĩ!
Phó Đình Xuyên tiến lên túm lấy Khúc Yên: “Cô cái ả đàn bà vô liêm sỉ này!”
Khúc Yên bị hắn kéo tới vết thương phía sau vai, đau đớn kêu một tiếng, giận giữ nói: “Phó Đình Xuyên, anh có đúng là người không? Không nhìn thấy tôi bị thương sao?”
Phó Đình Xuyên trì trệ, trông thấy đầu vai nàng quấn vải màu trắng...
Nhiều chỗ nứt khiến máu đỏ thẫm chảy ra, nhìn thấy mà giật mình.
Hắn đang nắm chặt cánh tay nàng ta liền không khỏi buông lỏng một chút, sự tức giận lại chưa hết, chất vấn: “Vì cái gì Yến Thiếu lại ở chỗ này? Các ngươi --”
Khúc Yên miễn cưỡng liếc hắn một cái: “Tôi bị thương, anh ấy đưa tôi về nhà. Anh nghĩ rằng chúng tôi như thế nào?”
Phó Đình Xuyên thấy được nàng bị thương, trong lòng đã tin hơn phân nửa.
Nhưng cô nam quả nữ chung một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547921/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.