Editor: Cà Chua
- -----------------------------
“Em từng nói sẽ nuôi anh mà. Em cảm thấy làm người nhất thiết phải nói lời giữ lời, số tiền này coi như cho anh dùng ăn cơm.” Khúc Yên cười khanh khách cong mắt hạnh, “Anh từ từ ăn, em đi trước.”
Bạc Tư Yến nhếch khóe môi, giống như cười mà không phải cười: “Ra tay thật rộng rãi.”
Khúc Yên nói: “Lần sau anh đi xã giao nhớ sớm nói cho em biết, em chuẩn bị cho tiền cho anh yêu. Không thể thất lễ với khách, có phải hay không?”
Bạc Tư Yến trầm thấp cười, khuôn mặt anh tuấn tràn ngập vẻ hứng thú.
Hắn thường hay cười lạnh nhạt, ít khi bị người chọc cười, nhất là nữ nhân.
Mộ Du Du xem một màn này, hai tay để dưới khăn trải bàn hung hăng siết lại, móng tay dài đâm vào lòng bàn tay.
“Yến ca, vị tiểu thư này là ai?” Mộ Du Du nén sự ghen ghét, mỉm cười mở miệng.
“Đừng nói cho cô ấy......” Khúc Yên nhỏ giọng nói.
Nàng khom người tới gần lỗ tai Bạc Tư Yến, cười hì hì nói, “Đừng nói a, em là kim chủ bao nuôi anh.”
Nàng ở bên tai hắn nghịch ngợm thôi rồi liền tiêu sái quay người, không chút ham chiến, nhanh nhẹn rời nhà hàng Tây.
Khuôn mặt thanh tú và ưu nhã của Mộ Du Du lúc trắng lúc xanh, mạnh mẽ dùng lực, lại không cẩn thận bẻ gãy móng tay vừa làm.
Tiểu tiện nhân từ đâu tới!
Dám ở trước mặt nàng, câu dẫn người đàn ông nàng ái mộ!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547911/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.