“Dung Trì, không thể......” Khúc Yên bắt lấy bàn tay hắn, không để hắn tiến thêm một bước.
“Được.” Hắn đáp ứng rất thẳng thắn, buông tay ra, lại bắt đầu dùng môi tìm tòi.
“Cậu còn như vậy tớ sẽ khóc......” Khúc Yên trong đầu rối loạn, mềm nhũn uy hiếp hắn, “Cậu mau để cho tớ đứng lên, chúng ta không phải loại quan hệ này.”
“Sao lại không phải?” Môi Dung Trì dừng lại trên xương quai xanh cô, nhẹ nhàng cắn một cái.
Cô bị đau, ưm một tiếng.
Mắt Dung Trì càng ngày càng u ám.
Khúc Yên vội vàng đưa tay ngăn cản môi hắn, tiếng nói mềm mại: “Cậu nghe tớ nói trước. Tớ tới tìm cậu là hy vọng cậu hồi báo ân tình của tớ. Năm đó, em trai cậu Dung Vân Tu đẩy xe lăn băng qua đường bị ngã, suýt chút nữa bị xe tải lớn cán qua, là tớ cứu được hắn.”
Chuyện này sau khi Khúc Sương Sương bị bắt đã tự động nhận tội.
Dung Trì không quá để ý tới chuyện này.
Hắn luôn luôn lạnh nhạt đối với Khúc Sương Sương, vốn tưởng rằng ân tình cũng chỉ là dự định về sau dùng tiền tài hồi báo mà thôi.
Nhưng phần nhân tình này bây giờ chuyển đổi lên người Khúc Yên, hắn sẽ không muốn chỉ dùng tiền tài tới hồi báo.
“Em nghĩ anh báo ân như thế nào?” Hai tay Dung Trì chống bên cạnh giường, nửa chống thân lên nhìn cô chăm chú, “Chỉ cần em nói, anh đều cho em.”
“Tớ muốn nghỉ hè ở Đế Đô, cậu thu nhận tớ được không?” Khúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547824/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.