“Dung Trì, anh Dạ Đình!” Cô cất giọng hô về phía trong phòng ngủ, “Hai người không dừng tay, em liền đi trước. Hẹn gặp lại!”
Cô nói liền quay người muốn đi.
Quả nhiên hai nam nhân đang đánh nhau trong phòng lập tức thu tay lại.
“Yên Yên, anh mang em đi!” Dạ Đình nhanh chân đi ra.
Áo sơmi hắn lộn xộn, cà vạt đã sớm không biết ở nơi nào, khóe miệng có vệt máu ứ đọng.
Khúc Yên quay đầu nhìn Dạ Đình một chút, lại nhìn Dung Trì phía sau một chút.
Quần áo Dung Trì cũng rối loạn, trên mặt vẫn còn tốt, không bị thương, mu bàn tay cũng dính máu.
Hai người này thực sự là......
Cô bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Anh, em không đi theo anh đâu.”
Dạ Đình phút chốc híp mắt, tàn khốc nói: “Em còn muốn cùng nam sinh không đứng đắn này quấn quýt lấy nhau? Em có biết hắn lớn lên trong hoàn cảnh gì hay không?”
Khúc Yên nghe vậy, nghiêm mặt nói: “Anh, lời này của anh em không thích nghe. Mặc kệ hắn lớn trong hoàn cảnh gì cũng không thể hiện hắn sẽ học cái xấu.”
Ánh mắt Dạ Đình đảo qua váy ngủ cô, trong đầu hiện lên cảnh hai người ở trên giường lúc đầu, đáy lòng đau xót tức giận nói: “Yên Yên, em bây giờ muốn cùng anh đối nghịch sao? Em muốn bỏ nhà ra đi, cùng nam sinh ở chung? Em để cho anh phải giao phó như thế nào với cha mẹ em?”
Tiếng nói Khúc Yên chậm xuống, mềm giọng: “Anh, em vốn là không muốn yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547820/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.