Dung Trì rời khách sạn, chạy nhanh đón xe trở về nhà trọ.
Trong phòng không có một ai, an tĩnh làm cho người ngạt thở.
Dung Vân Tu còn chưa tan học, Khúc Yên cũng không trở về.
Trong phòng ngủ, hai túi đồ cùng đồ dùng cá nhân của cô vẫn còn, chỉnh tề bày trên tủ đầu giường.
Dung Trì không ngừng gọi điện thoại cho cô, từ đầu đến cuối chỉ có một câu kia “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Dung Trì quay đầu chạy xuống lầu, thở mạnh gấp gáp chưa từng dừng lại.
Hắn đến chợ cùng siêu thị lúc trước Khúc Yên thường đi dạo để tìm một lần, gặp ai cũng hỏi, nhưng manh mối gì cũng không có.
Sắc trời dần dần tối.
Dung Trì đứng dưới đèn đường, tia sáng màu da cam chiếu trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, sắc mặt trắng bệch, mắt tối tăm nhiễm một tầng đỏ tươi.
“Anh? Sao anh đứng ở chỗ này?” Dung Vân Tu vừa vặn tan học trở về, nhìn thấy anh sững người đứng dưới lầu, kinh ngạc hỏi, “Không phải anh và chị Yên Yên hôm nay ra bên ngoài chúc mừng sinh nhật sao? Sao anh còn ở chỗ này? Chị Yên Yên đâu?”
“A Tu!” Dung Trì đột nhiên chụp đầu vai Vân Tu, tiếng nói khàn khàn, “Hôm nay trước khi em ra cửa có thấy Yên không? Yên có nói gì với em không?”
“Chị không nói gì cả.” Dung Vân Tu mê mang mà lắc đầu, “Chỉ chỉ dặn em buổi tối không cần chờ, chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547798/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.