Dung Trì rời khỏi phòng ngủ, không đóng cửa.
Hắn muốn nhìn thấy cô mọi lúc từ bên kia phòng bếp, nghiêng mắt là có thể nhìn thấy cô.
Kiếp trước mười năm đau đớn, tại thời khắc này hóa thành hạt giống khổ sở chôn sâu ở đáy lòng của hắn.
Nếu như không phải tự mình trải qua, hắn không thể tin được trên đời này vẫn còn có “trùng sinh”.
Một giây trước hắn còn trong biển rộng chìm nổi, bên hông trói vào đá kéo hắn chìm đến đáy biển.
Miệng mũi bị nước biển bao phủ, hít thở không thông nhưng đau đớn còn kém rất rất xa việc mất đi cô.
Hắn cứ tưởng rằng mình chắc chắn phải chết.
Ai ngờ lần nữa mở mắt, hắn vậy mà đang ngồi ở văn phòng mười năm trước.
Mà thời gian này chính ngày là Yên mất tích.
Cái gì cũng không kịp nghĩ, hắn chạy vội ra ngoài, tới khách sạn, thậm chí bối rối đến quên gọi điện thoại xác nhận sự tồn tại của cô.
Trong đầu hắn không có gì cả, chỉ muốn lập tức nhìn thấy cô!
Ông trời chiếu cố, cửa phòng khách sạn vừa mở ra, cô gái của hắn còn ở bên trong.
Một khắc này, trái tim của hắn vui mừng đến sắp nổ tung.
Nhưng hắn dùng hết toàn lực kềm chế, sợ hù đến cô -- chuyện ở kiếp trước đã không quan trọng, cô không cần biết, cô chỉ cần ở bên cạnh hắn là tốt!
Hắn cũng không nói gì, sau khi cô mệt mỏi ngủ say liền lặng lẽ gọi điện thoại cho người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547790/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.