"Bắt được rồi!" Âm thanh Khúc Yên kinh ngạc vui mừng từ trong rừng truyền ra.
Trong tay cô cầm một con gà rừng như bảo vật, thật vui vẻ chạy đến, đưa đến trước mặt hắn, "Huynh xem, ta bắt được rồi! Mặc dù không bắt được thỏ, nhưng gà nướng ăn càng ngon hơn!"
Mục Hàn mở mắt ra thấy cô cười, mắt một mí cong lên tựa như vầng trăng nhỏ khả ái.
Hắn gật gật đầu, hiếm khi mở miệng tán dương: "Ừ, rất lợi hại."
"Thật không? Ta cũng cảm thấy như vậy." Khúc Yên cười híp mắt, đem gà rừng nhét vào trong tay hắn, "Ta không dám giết gà, huynh làm đi."
Mục Hàn kiệm lời, mang theo gà rừng đến một chỗ bên thác nước, dùng chủy thủ xử lý gà rừng.
Mặc dù hắn đã từng là thái tử cao quý, nhưng phụ hoàng dạy dỗ hắn không hề nuông chiều.
Mười tuổi, hắn theo quân đội Yến quốc thủ vệ biên cương, bản lĩnh sinh tồn sơn dã là không thành vấn đề.
Hắn rửa gà rừng đã mổ thật sạch sẽ, dùng nhánh cây bắt đầu xuyên qua, nhóm lửa ngay tại chỗ, gác ở trên đống lửa mà nướng.
Khúc Yên ngửi mùi liền chạy tới, thèm ăn đến chảy nước miếng: "Ừm...... Nhất định rất ngon."
Trong không gian của cô có muối, chờ sau đó vụng trộm rải lên một chút thì càng ngon, ha ha ha!...
Cô đang đắc ý suy nghĩ, đột nhiên thấy Mục Hàn cảnh giác mà đứng lên, nhìn chằm chằm phía rừng cách đó không xa.
"Sao vậy?" Cô hỏi.
"Có truy binh." Mục Hàn tỉnh táo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547760/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.