"Thế này có tính không?" Khúc Yên lui lại hai bước, tinh nghịch mà nghiêng đầu hỏi hắn.
Mục Hàn vô thức đưa tay sờ qua chỗ bị cô hôn.
"Cô nương --" Hắn đỏ mặt lại phẫn nộ, trách mắng, "Cô nương làm gì vậy? Cô nương chẳng lẽ không biết tuân thủ phép tắc lễ nghi?"
"Chúng ta đêm qua không phải đã thân mật như vậy sao?" Khúc Yên cực kì có lý nói, "Vậy ta hôn phu quân tương lai của ta một chút thì có gì không thể?"
"Đêm qua là một sai lầm!" Mục Hàn thốt ra.
Tâm tình của hắn hết sức phức tạp, vừa xấu hổ lại giận giữ.
Cô lại giống như không có vấn đề chút nào, chẳng lẽ cô nương lớn lên trong núi như cô có dã tính khó thuần như vậy, không quan tâm trinh tiết?
"A, huynh thế mà nói như vậy......" Khúc Yên giơ lên một ngón tay trắng nõn, hướng hắn lắc lắc, "Đây là lời kịch của cặn bã, huynh tốt nhất đừng nói như vậy."
"Cặn bã?" Mục Hàn nhíu mày, đây là ý gì?
"Cặn bã chính là loại nam nhân lừa gạt tình cảm các cô nương, đùa bỡn lưu manh xong bỏ chạy."
Lông mày Mục Hàn chau lại, cắn răng nói: "Ta cũng không phải có ý này, ta đã nói, ta sẽ cho cô nương một danh phận."
Khúc Yên làm bộ thở dài, thương tâm nói: "Huynh không tình nguyện như thế, thôi được rồi. Ta vừa rồi chỉ là đụng huynh một chút, huynh đã phát hỏa với ta, ta còn cần gì danh phận? Nếu ta tưởng lời nói muốn phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547743/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.