【 Đủ rồi! 】
Mục Hàn tức giận chỉ có thể hô lên trong lòng.
Hắn không phá nổi, mắt thấy mặt cô mất máu nên trắng bệch, cơ thể mảnh mai lung lay sắp đổ nhưng lại không có cách nào khuyên can.
【 Mau dừng tay! Nha đầu! 】
Toàn bộ lo lắng cùng phẫn nộ như viết hết lên mặt.
"Không sao đâu Hàn ca ca." Khúc Yên cong môi mỉm cười, có chút yếu ớt, "Bây giờ sinh tử vẫn bị buộc chung vào một chỗ, ta chắc chắn sẽ không để cho bản thân xảy ra chuyện làm liên lụy tới huynh."
Cô tiếp tục thuật điều khiển cổ.
Từng giây từng phút trôi qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch như tuyết.
Mục Hàn cảm nhận được ngón tay cô chạm vào hắn cực kỳ lạnh, dường như nó đã đông cứng lại.
【 Dừng lại! 】
Hắn trợn mắt nhìn cô chằm chằm,【 Lập tức dừng lại, bằng không thân thể của cô nương cũng không cần nữa! 】
"Hàn ca ca, bây giờ huynh thử vận khí xem." Ngón tay Khúc Yên dò xét trên cổ tay hắn, "Mặc dù ta không quá hiểu y thuật, nhưng khí tức có ổn định hay không thì ta xem được."
Mục Hàn không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe cô, yên lặng ngưng thần vận khí.
Hắn không thể để cô trả giá một cách uổng phí.
"Hình như đã tốt hơn nhiều." Khúc Yên thấp giọng lẩm bẩm, "Còn phải đổi máu thêm vài lần nữa."
Lỗ trên cánh tay cô do cổ trùng chui ra chui vào càng ngày càng nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547700/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.