Editor: Nhan
Khúc Yên rút tinh thần lực từ cơ thể ra, linh hồn tạm thời về không gian trắng xóa.
Cô từ trong kính sương mù thấy Mục Hàn đem thi thể "cô" để vào trong quan tài gỗ, âm thầm mang lên trên núi Thanh Bách.
Hắn đem "cô" chôn ở gần sơn động chỗ hai người ngủ đêm đó.
Sau khi xây xong phần mộ, hắn trông coi mộ bảy ngày bảy đêm, dáng vẻ tiều tụy, cả người gầy đi rất nhiều.
Bảy ngày sau, hắn rời đi, từ đây chuyên tâm vào kế hoạch phục quốc như phát điên.
"Tiểu Thất, mi có đóng băng cơ thể Tam công chúa cho tốt không? ' Ta ' sẽ không phải thật sự chết ngạt ở trong quan tài gỗ đấy chứ?" Khúc Yên hỏi trợ thủ hệ thống Tiểu Thất.
May mắn thế giới cổ đại này không lưu hành hoả táng, bằng không đến mảnh xương vụn cũng không còn.
"Xin kí chủ yên tâm, ta đã dùng công nghệ cao để đóng băng, cam đoan thân thể không thối rữa, dung mạo không già đi. Chờ bảy năm sau kí chủ tiến vào cơ thể lần nữa, vẫn trẻ tuổi mỹ mạo như cũ."
"Thế càng dọa người hơn......"
Đến lúc đó cô không chỉ là xác chết vùng dậy, dung mạo còn không thay đổi, duy trì bộ dáng mười sáu tuổi, không khác gì quỷ lắm.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, cô vừa vặn có thể thuận thế mà làm.
Khúc Yên suy nghĩ một hồi, không nhìn kính sương mù nữa, nói với Tiểu Thất, "Tiểu Thất, ta ngủ một lát, khi nào đến giờ mi nhớ đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547689/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.