Editor: Nhan
"Nha đầu?" Mộ Dung Hàn như rơi vào mộng cảnh, người trước mắt đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của hắn.
Hắn cho là giờ khắc này hắn đang nằm mơ giữa ban ngày.
Hắn vừa tiến về phía trước một bước, bỗng nhiên cứng đờ.
Không, đây không phải mơ.
Gương mặt tuấn mỹ của hắn lạnh đi, trầm giọng nói, "Ngươi là ai? Ở đây giả thần giả quỷ có mục đích gì?"
Khúc Yên hơi cong môi cười: "Bảy năm không gặp, Hàn ca ca vẫn cảnh giác như thế."
Mộ Dung Hàn nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô: "Ngươi là gian tế nước nào phái tới? Cải trang thành Tam công chúa Bắc triều, cho là có thể lừa ta sao?"
Khúc Yên nửa tựa bên cửa sổ, chầm chậm nói: "Mặc dù trước đó quả thật ta đã dịch dung lừa huynh, nhưng người khác muốn cải trang thành ta thì e rằng không dễ dàng như vậy. Dù sao ta với Hàn ca ca có bí mật riêng, không có người ngoài biết."
Đôi mắt đen láy của Mộ Dung Hàn thâm trầm, sâu thẳm như đáy biển ẩn dấu sóng to gió lớn.
Tựa như tâm tình hắn thời khắc này.
Giọng điệu quen thuộc như thế, bóng dáng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí hắn........
Trên đời này, có người có thể bắt chước giống như vậy sao?
"Hàn ca ca, đêm đó trên núi Thanh Bách, huynh đè lên ta, cắn ta." Khúc Yên vung ống tay áo lên, lộ ra làn da trắng nõn, "Dấu răng đã mất, nhưng lúc đó huynh hiểu lầm, cho là chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547687/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.