Editor: Nhan
Khúc Yên được xếp ở sương phòng tốt nhất trong phủ tướng quân.
Sau khi cô tỉnh lại liền phát hiện mình đã mất đi tự do.
Phòng cô ở thoải mái dễ chịu lại hoa lệ, còn có mấy chục tỳ nữ nâng tơ lụa, trâm cài, châu báu đưa tới cho cô chọn.
Nhưng cô muốn ra cửa, những tỳ nữ này liền hoảng sợ quỳ một chỗ --
"Cô nương tha mạng!"
Khúc Yên bị chọc giận, cười cười: "Các ngươi mau đứng lên."
Chúng tỳ nữ không dám đứng dậy, quỳ dưới đất run rẩy nói: "Xin cô nương tha mạng! Chúng nô tì phụng mệnh hầu hạ cô nương, nếu để cô nương đi mất, chúng nô tì không chỉ đầu rơi máu chảy mà còn có thể bị tru di cửu tộc!"
"Xin cô nương giúp đỡ!"
"Xin cô nương từ bi!"
Chúng tỳ nữ quỳ xuống đất khóc nức nở.
Khúc Yên không cần đoán cũng biết các cô phụng mệnh ai: "Các ngươi đi gọi người có thể làm chủ tới đây."
Tỳ nữ đứng đầu cung kính trả lời: "Sáng nay điện hạ đã xuất phủ, trước khi đi ngài có giao phó, để cô nương yên tâm nghỉ ngơi trong phủ, khi nào ngài về sẽ lập tức đến tìm cô nương. Nếu cô nương muốn ăn cái gì thì cứ việc phân phó, điện hạ đã cho mời ngự trù tốt nhất trong kinh thành đến."
"Được, ta chờ hắn." Khúc Yên không muốn làm khó những tỳ nữ vô tội này, phất phất tay, nói, "Các ngươi lui xuống đi, để thiện phòng làm chút bánh ngọt đưa tới."
"Dạ, cô nương."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547679/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.