Editor: Nhan
"Ừ, ta biết rồi." Mộ Dung Hàn cúi đầu hôn má cô, áp xuống sự lưu luyến trong lòng, đi ra ngoài xử lý chính sự.
Bắc triều mặc dù đã bị diệt, nhưng côn trùng trăm chân khi chết còn giãy giụa, còn rất nhiều tai hoạ ngầm phải kịp thời ngăn chặn.
Mặt khác, hắn còn muốn an bài chuyện đăng cơ sau khi trở về Yến đô cùng sau khi lên ngôi, quả thật là vội vàng không có thời gian chợp mắt.
Dung mạo Yên Nhi có không ít người nhận ra, biết cô là Tam công chúa Bắc triều, hắn muốn cưới cô, cho cô vị trí hoàng hậu thì còn cần dự tính một phen.
Nhưng những chuyện phiền lòng này không cần để cho cô biết.
Từ nay về sau cô chỉ cần sống vui vẻ mỗi ngày là được.
......
Khúc Yên ăn uống no say, tùy tiện tản bộ trong trạm dịch, trở về phòng ngủ.
Ngủ đến nửa đêm, cô đột nhiên cảm giác bên cạnh giường có người, đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
"Suỵt, đừng sợ."
Trong bóng tối, giọng nam tử êm dịu, sát bên giường.
Khúc Yên mở mắt ra, mượn ít ánh sáng mặt trăng, mơ hồ trông thấy khuôn mặt nam tử -- một khuôn mặt tuấn dật vô song, so với bảy năm trước càng thêm vài phần khí chất trầm ổn.
Là Nam Cung Sở.
"Nam Cung ca ca?" Khúc Yên ngồi xuống, nghi ngờ nói, "Huynh trốn ra được?"
Lúc trước cô đã năn nỉ nhiều lần nhưng Mộ Dung Hàn đều không đáp ứng thả Nam Cung Sở, chỉ đồng ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547670/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.