CHUYỂN NGỮ: NQL
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Bệnh của Lâu Trụy càng lúc càng nặng.
Người gầy như một cái xác khô.
Hôm đó, sau khi bắt mạch Thần y Hỉ Lai Nhạc rửa tay rồi cầm khăn lụa lau lau tay, vẻ mặt nghiêm trọng nói với Trần Thiên Ngữ: ”Lâu phu nhân, chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát.”
Trần Thiên Ngữ quay sang ngắm nhìn gương mặt quen thuộc của Lâu Trụy đang ngủ, không chần chừ, theo thần y Hỉ Lai Nhạc ra cửa.
Hỉ Lai Nhạc đứng ở trước cửa, nhìn đám cây già cằn cỗi ở vườn, nói: ”Mạch tượng của Lâu minh chủ rất hỗn loạn….E là….Thời gian không còn nhiều nữa….”
Trần Thiên Ngữ lòng lo sợ: ”Chẳng lẽ…Không có biện pháp nào….Chữa khỏi bệnh hay sao….”
Hỉ Lai Nhạc than thở: ”Tế bào ung thư đã lan sang hết cả rồi….Xem ra…Là vô phương cứu chữa….”
Tim Trần Thiên Ngữ như đau thắt lại: ”Thần y ông…”
Hỉ Lai Nhạc lắc lắc đầu: ”Lâu phu nhân….Chi bằng bà hãy ở bên Lâu minh chủ trong những ngày cuối cùng này đi…”
”Chẳng lẽ….Ngay đến cả một tia hi vọng cũng không có hay sao?”
”Hi vọng? Kỳ tích?” Hỉ Lai Nhạc vuốt vuốt chòm râu của lão, cất lời: ”Kỳ tích tất nhiên phải có, nếu không nhiều chiến sĩ làm sao chống chọi lại được với căn bệnh ung thư?”
”… …”
”Lâu phu nhân!” Hỉ Lai Nhạc chỉ tay về phía mặt trời: ”Lâu phu nhân! Lúc này, các duy nhất để chữa ung thư chính là ——tình yêu!”
“….Tình yêu?”
“Đúng vậy!” Hỉ Lai Nhạc nắm tay nhìn xa xăm: ”Tình yêu là đề tài mãi mãi không thay đổi của con người! Bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-than-noi-nam-nhan-khong-dang-tin/1213935/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.