Bé Bông là em họ con chú con bác của Nhật Nam. Bà nội đẻ ra hai người con trai, Bác Nhật_Bố Nam và một người chú nữa. Nếu để mà nói đưa lên bàn cân so sánh trọng lượng thì tên Nam Đơ không nổi một lạng với bé Bông nhé. Linh là Linh quý Bông nhắm nhắm luôn.
Con bé năm nay mới bốn tuổi, hai hàm răng cái sún cái gẫy nhìn tếu lắm ấy. Mái tóc úp nồi của con bé với cái mái tông xoẹt tông với Linh, lúc nào cũng búi tóc na tra, thấy Linh là cái miệng cứ xoen xoét suốt ngày, chao ôi cưng không thể tả.
Ôm bé Bông trên tay, mái tóc tơ mềm óng ả, hai cái má bánh bao nhìn chỉ muốn cắn cho bõ ghét.
"Chị Ninh Đơ bế êm". Con bé đòi bế, tay dang rộng, miệng chu lên nói còn ngọng, mắt chớp chớp làm nũng, có chiêu dùng hoài nhưng lần nào cũng hiệu quả.
"Chị Linh, không phải Ninh. Là Linh xinh nhé."_Linh vuốt tóc của con bé, đưa tay bóp má bé Bông: "Không được học thói xấu, nếu không sẽ rụng răng đó nghe chưa??"
"Anh Ruy với anh Lam bảo nà gọi thế mứi có điểm nhán"_Bé Bông lý sự, rõ ràng ban nãy hai anh dặn là phải gọi thế mới được kẹo, thế mà chả được cái nào. Người lớn nói một đằng làm một nẻo, gì mà khó hiểu thế.
"Thế thì anh Ruy với anh Lam hư, không được học theo đâu nhé"_Linh mắng yêu, bế nó đi vòng vòng, con bé nghe chừng khoái chí lắm, cả năm mới gặp chị Linh nên mừng ra mặt, cười suốt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-cua-nang/2697520/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.