Chẳng nhớ câu chuyện đó kết thúc ra sao, tên Nam Đơ về nhà bằng đường nào nó thực sự chẳng nhớ. Nhưng đêm đó mất ngủ là thật, eo ôi tự dung được trai ôm thì bố ai mà không tưng tửng được cơ chứ.
"Thế là hôn rồi à??"
Thanh vội bỏ cốc bạc xỉu trong tay, lên giọng cao vút chất vấn. Tiếng hét của nó thu hút nhiều ánh nhìn trong quán coffee quay đầu lại nhìn. Đấy có tức không, đã ngại thì chớ được con bạn mồm to như còi tàu mới chết. Tự dung ba đứa ngồi chềnh ềnh ở quán, mặc đồng phục, mang cặp sách nhưng chủ đề nói chuyện toàn hôn với hít thì không biết nhận bao nhiêu rổ gạch đá cho đủ.
"Con này be bé cái mồm"
Phương đưa tay bịt cái mỏ vịt của Thanh lại, lại liếc mắt sang nhìn con bé ất ơ còn lại. Người từ sáng tới giờ cứ thơ thẩn như người mất hồn, hỏi gì cũng gật gật rồi lại lắc lắc. Khẽ thở dài Linh dịch ghế ngồi gần Linh hơn một chút, tay chống vào cằm, giở giọng tò mò: "Thế hôn thật à, này tao hỏi khí không phải. Lúc hôn ý, mày có chu mỏ ra không?? Ý ý của tao là...hôn trai đẹp có thích không?"
" Ui, con này số hưởng. Trai đẹp thế tội gì..",Thanh chen ngang.
"Ì hí hí, thực ra tao thấy anh của nó ý, anh Duy ý..cũng ngon vãi ò ra"
Phương nói xong mặt con bé đỏ bừng như khỉ đít đỏ, nói xong nó cứ cười ngại. Thanh nhìn nó bằng ánh mắt đầy dò xét "Người ta đánh giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-cua-nang/2697500/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.