"Thanh mày quay lại đây tao bảo cái."
Nhỏ Thanh từ xa quay đầu lại, trên tay vẫn cầm cốc kem đang ăn dở.
Linh đứng sau góc khuất vẫy tay nguầy nguậy, mặt có vẻ nghiêm trọng lắm.Thấy Thanh vẫn đứng chần chờ, nó phi ra kéo tay trốn vào góc khuất.
Thanh vẫn không hiểu cho lắm, bị lôi đi nhưng vẫn cố tẻm nốt cốc kem, còn tiện tay ném rác vào thùng, xong xuôi mới hỏi chuyện gì đang xảy ra.
"Mày làm cái trò gì đấy Linh?"
Âm cuối con nhỏ Thanh phát ra có vẻ hơi cao, Linh giật bắn người vội đưa tay bịt miệng nhỏ lại. Cái đà này bị tóm sống là cái chắc.
"Mày nói bé thôi, suỵt"
Thanh tuy chưa hiểu chuyện gì cũng ngơ ngác gật đầu, hỏi nhỏ "Này, có trò gì hay à, núp cái gì đấy?"
"Kia, mày thấy gì không?"
Thanh vẫn lắc đầu.
Nó bất lực vỗ trán, quên mất nhỏ Thanh nó cận, ngoài lúc học ra thì nó sợ xấu có đeo kính bao giờ đâu. Đấy mắt so le nó khổ thế đấy.
"Thế này nhé, nói cho mày dễ hiểu, mày vào lớp cầm hộ tao cái ghế, chốc nữa còn xuống chào cờ. Có tên ngoại tộc cứ đứng của lớp, tao rén chả dám vào."
Không để Thanh kịp ú ớ câu nào, Linh đẩy nó về phía trước, vừa thò mặt ra ngoài thấy mục tiêu vẫn đứng cửa lớp ngó qua ngó lại mà tim Linh giật thót từng hồi.
Ai biết sáng nay hai ông tướng bị làm sao hay chập mạch không biết, tự dưng cứ đứng cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-cua-nang/2697496/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.