Về đến nhà đã quá giờ cơm tối, cất xe xong xuôi, chẳng hiểu sao Linh lại có chút chột dạ. Cố tình đi vòng qua cửa sau nhân tiện ngó ngang ngó dọc một chút.
Thấy ánh sáng ở ban công tầng hai nhà đối diện, Linh thực sự thấy làm lạ, chả có nhẽ tên này hôm nay thay tính đổi nết không sang nhà Linh ăn chực nữa chăng. Bởi mọi khi giờ này hắn còn đang co giò nằm ườn trên giường ông Duy ngồi giải mấy cái đề toán, lý, hóa kia rồi.
Thế mà hôm nay lại ở nhà, có lạ không cơ chứ. Hay giận anh Duy rồi?
Kiều Linh tặc lưỡi, nhún vai tỏ vẻ. Chậc, ôi dào thì ra hai ông tướng này cũng dỗi nhau như mèo.
"Linh, ngó gì. Vào đây."
Dựng tóc gáy.
Dòng điện chạy từ dưới chân bốc lên tận đỉnh đầu, toi rồi. Cái giọng trầm trầm tưởng chừng quyến rũ nhưng đầy sát thương này chỉ có thể là...
"Thế mày có vào đây không, giờ muốn khai ra hay để tao ép??"
"Em...em khai..."
Linh chắp tay trước mặt tỏ vẻ thành khẩn, "Điện...điện thoại em hết pin, người anh trai hùng vĩ, oai vệ, đẹp trai, tốt tính đừng nổi nóng nha..."
Đức Duy cười khẩy, nhướng mày, "Ái chà, nghe cũng thuyết phục đấy, cũng hay, cũng hợp lý.."
Nhưng chưa đầy ba giây sau, chiếc chổi lau nhà bị anh Duy vụt xuống đất nghe cái đốp, Linh còn nhìn thấy được cái cán chổi màu xanh nõn chuối bị nứt toác ra rồi, bỗng dưng mông Linh có chút nhức nhối, toi thật.
"Mày nghĩ tao sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-cua-nang/2697489/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.