Khi chuẩn bị tắm rửa Diệu Diệu mới sực nhớ ra rằng cô đã quên bẵng lời hứa 10 phút của mình với Bạch Lập Nhân.
Diệu Diệu cúi đầu ngửi ngửi cánh tay.
Mùi quá! Đều tại mấy lão già thối tay kia.
Không biết lúc nãy Tiết Khiêm Quân có ngửi thấy mùi này tỏa ra từ người cô không? Ông trời ơi, làm sao anh có thể tỏ vẻ như không có việc gì được như thế?!
Diệu Diệu ảo não ngồi trong phòng, âm thầm cảm thán chắc tối nay phải ngủ dưới tình trạng bốc mùi thế này rồi.
Cô cắn môi, thử dùng tay gõ gõ vách tường.
Không mạnh không yếu, vừa đủ ba cái.
Tên kia chắc là ngủ rồi.
Cũng phải, trễ thế này rồi, lau sơ người tạm vậy.
Diệu Diệu đang cầm quần áo chuẩn bị vào phòng tắm thì nghe tiếng chuông cửa vang lên.
Cô vội vàng mở cửa: “Bạch Lập Nhân, anh chưa ngủ à?”
Bạch Lập Nhân mặc đồ ngủ, gương mặt ngái ngủ, mày nhăn tít, ánh mắt hơi dại ra bước vào phòng.
“Ừm.” Anh mơ hồ trả lời.
“Không phải bình thường 11 giờ đã ngủ rồi sao?” Vì vận may đột nhiên dâng đến cửa nên tâm trạng cô vô cùng khoái trá.
Thời gian nghỉ ngơi của anh bình thường rất có nề nếp.
“Ngủ, nghe tiếng lại thức dậy.” Đầu tóc Bạch Lập Nhân lúc nào cũng gọn gàng bây giờ rối bù, trạng thái chẳng khác gì người bị mộng du, anh không thèm liếc mắt nhìn cô một cái, trực tiếp nằm ườn trên sô pha, nghiêng người nhắm mắt ngủ tiếp.
“Coi như hôm nay anh biết giữ lời!” Diệu Diệu mân miệng cười, vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219890/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.