“Này, anh không sao chứ?” Diệu Diệu đứng ở cửa, không nhịn được hỏi.
Chẳng qua chỉ bị người ta cầm tay một chút, vả lại cô đã tốt bụng đứng ra đỡ đòn hộ rồi vậy mà Bạch Lập Nhân vẫn phải lao đến toilet kỳ cọ, phụ nữ cũng không phiền phức như anh ta nữa!
Vậy mà lúc nãy ra vẻ được như vậy, đúng là không dễ dàng gì mà!
“Nhỏ tiếng thôi, kẻo người ta nghe thấy!” Anh vừa nói vừa lau tay, giọng nói sặc mùi cảnh cáo.
Hai người bọn họ mới tìm cớ trốn ra ngoài này.
“Tôi bị trễ hẹn rồi!” Diệu Diệu chỉ vào đồng hồ trên tay, nôn nóng nói.
Rõ ràng cô đang đứng đắn càu nhàu, nhưng ánh mắt xinh đẹp lại khiến người khác hiểu lầm rằng cô đang làm nũng.
Loại khiêu khích như có như không này quả thật khiến lòng người ngứa ngáy.
Còn đối tượng đang bị “khiêu khích” thì đang nhìn cô bằng vẻ mặt lạnh lẽo.
“Tôi đưa cô đi.” Cô càng như vậy, thái độ của anh càng lạnh lùng.
“Xem ra anh còn có chút lương tâm!” Chỗ hẹn cách đây không xa lắm, nhưng đi bộ thì hơi mệt, đi taxi lại tốn kém, nghe Bạch Lập Nhân bảo sẽ đưa mình đến chỗ hẹn nên cô vui mừng ra mặt.
Diệu Diệu cười đến mặt mày sáng rỡ, rõ ràng là người thần kinh thô, không nhận ra bản thân đang bị người khác hiểu lầm.
“Bạch Lập Nhân, tôi để ý thấy cái cô tên Giai Giai gì đó mới “không cẩn thận” ngồi gần anh một chút, mà anh đã gần như nhảy dựng lên rồi.” Ngồi trong xe, Diệu Diệu không bỏ qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219887/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.