Diệu Diệu và Đan Thiểu Quan cứ thế xảy ra chiến tranh lạnh.
Lúc hai người gặp nhau ở căn-tin, Đan Thiểu Quan lạnh nhạt giả vờ như không quen biết cô, sau khi kì thi kết thúc cũng không nói không rằng một mình trở về Ôn Châu.
Đêm giao thừa, nhà nhà đều ở bên nhau ăn bữa cơm đoàn viên.
Nhà cô cũng vậy.
Một bàn ăn, hai người, ba đôi đũa, ba cái bát.
Ăn xong bữa cơm tất niên không rõ mùi vị, Diệu Diệu lại về phòng, không nhịn được bấm số gọi điện cho Đan Thiểu Quan.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý…” Giọng nữ quen thuộc từ điện thoại truyền ra.
Tiếp tục chiến tranh sao?
Cô gửi đi một tin nhắn, chậm chạm chờ đợi.
“Chuyện gì vậy? Cả bữa tối cũng không ăn mấy?” Mẹ cô không thèm gõ cửa, trực tiếp vào phòng.
Lúc cô cùng Đan Thiểu Quan lên tàu đi Thượng Hải, bà chỉ biết cô đang quen bạn trai, cô khi đó còn hỏi bà thấy Đan Thiểu Quan thế nào.
Bà chỉ đáp lại một câu: “Tên nhóc này bề ngoài không mẫu mực, tướng số cũng không có gì đặc biệt, nhưng cùng mày gần gũi lại có thể được hưởng ít vận may.”
Cô nghe cũng hiểu được ý bà, kỳ thật nếu như cô thật sự có tướng phụ phu, có thể giúp bạn trai mình công thành danh toại, cô cũng rất vui.
Chẳng qua bây giờ…
“Mẹ, vì sao mẹ lại yên tâm cho con quen bạn trai?” Cô vì từ chối yêu cầu của bạn trai mà thành ra thế này, điều này khiến cô cảm thấy rất buồn.
Chẳng lẽ cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219874/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.